Chương 6-10 Chương TrướcChương SauChương 16-20


    Đọc Truyện 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em Chương 11-15 - Guai Wu, Quái Vật




    Chương 11: Ngày 2 tháng 1 – Bữa sáng

    Chột dạ hướng hắn ngại ngùng cười cười, cô thoáng đỏ bừng mặt. Hai ông bà Lãnh Huyền Thiên và Mạnh Hân Di cùng nhìn thấy, không khỏi nhếch khóe miệng…

    Lãnh Huyền Thiên cho tới giờ đối với con rể này cũng rất thưởng thức, thấy hắn đi tới liền ha hả cười nói: “Tuấn Vũ à! Con cũng đừng trách chúng ta sáng sớm đã nhiều chuyện, nhạc mẫu con sợ hai đứa bị đói, cố ý đưa bữa sáng tới sớm một chút. Phụ nữ mà, thường hay lo nghĩ nhiều! Mới sáng sớm đã đánh thức hai đứa, đừng để bụng nhé! Nhân lúc đồ ăn còn nóng, con và Tình Nhi mau cùng ăn đi!”

    “Ha ha, đâu có ạ! Ba, mẹ, Tử Tình có đề cập qua với con về truyền thống của gia đình, bọn con cảm ơn còn không kịp ý chứ!” Lôi Tuấn Vũ ngoài miệng nói, trong lòng thì nghĩ thầm: “Hai vị thế này nhưng vẫn còn phải gọi hai lão nhân gia kia bằng sư phụ! Hai giờ sáng đến kiểm tra, có từng gặp qua sao?”

    Lãnh Tử Tình vội vàng chạy vào phòng bếp lấy hai chiếc bát, nhanh chóng đem bữa sáng nóng hổi dọn ra, rất ra dáng vợ hiền dâu thảo.

    “Đúng rồi, Tình Nhi à, cũng đã lập gia đình rồi, đừng có cả ngày không làm gì cả. Có thời gian thì chịu khó giúp Tuẫn Vũ lo liệu việc nhà.” Mạnh Hân Di bắt đầu lải nhải. Đối với Lãnh gia mà nói, gả cho Lôi gia có thể nói là trèo cao! Không chỉ Lôi gia gia sản lớn, mà quan trọng là Lãnh Tử Tình căn bản không phải người xuất sắc gì! Ai! Mạnh Hân Di từng nghĩ, nếu đứa nhỏ này có được một nửa sự thông minh của anh trai, nếu vậy có phải là bà còn có chút mặt mũi không?

    Lãnh Tử Tình nhu thuận gật đầu đáp. Làm sao mà cô lại cả ngày không có việc gì chứ? Ai! Sống đến hai mươi lăm tuổi, lão ba lão mẹ thế nhưng căn bản không hiểu gì về cô! Ngay cả cô thích cái gì, làm việc gì cũng không biết! Chẳng hiểu đây là may mắn của cô hay vẫn là bi ai đây?

    Lôi Tuấn Vũ cười tươi rói, đưa tay kéo Tử Tình ôm vào lòng, quay về phía Mạnh Hân Di cam đoan: “Mẹ yên tâm đi! Tử Tình ở với con sẽ không phải chịu thiệt thòi. Con sao lại bắt cô ấy làm việc nhà được ạ? Con sẽ thuê người giúp việc! Bây giờ còn chưa thuê là vì sợ Tử Tình chưa quen thôi ạ, đúng không? Tử Tình?” Vừa nói Lôi Tuấn Vũ vừa nhẹ hôn trán Lãnh Tử Tình, bộ dáng rất ân ái!

    “Đúng vậy, mẹ! Mẹ cứ yên tâm! Con cũng nghĩ sẽ thử làm xem sao, không cần thuê người giúp việc!” Lãnh Tử Tình nhu thuận tùy ý để Lôi Tuấn Vũ ôm, còn thuận thế dựa vào trong lòng hắn. Hắn muốn diễn chứ gì, cô cũng sẽ không để kém! Đây cũng là một trong những điều khoản của thỏa thuận, trước mặt người ngoài, chính là hai chữ: phối hợp. Kỳ thật, trong lòng cô cảm thấy buồn nôn! Làm sao mà hắn có thể cười tự nhiên được như thế chứ?! Thật giống như hai người đã từng làm những việc tương tự vô số lần. Vừa xong, không phải hắn mới… Ôi trời! Thật đáng ghét! Hắn hình như còn chưa có rửa tay?! Lãnh Tử Tình cảm giác dạ dày như muốn cuộn lên, cố gắng tươi cười để đè ép nó đi xuống.

    “Đúng vậy, mẹ cũng nghĩ như thế! Nhà chúng ta cũng không thuê giúp việc, mọi việc đều do mẹ làm, rất hạnh phúc! Tử Tình, con cũng thử làm một lần xem sao. Tốt lắm, Tuấn Vũ, các con tranh thủ đồ vẫn còn nóng mau ăn sớm một chút!” Mạnh Hân Di thúc giục nói.

    “Dạ… Vâng! Cảm ơn mẹ. Sau này cũng không cần phiền toái mẹ thế này!” Lôi Tuấn Vũ nhìn bữa sáng còn nóng hôi hổi, nói thật anh cũng không có tâm trạng muốn ăn. Vừa định cầm chiếc thìa trên bàn lên đã bị Lãnh Tử Tình nắm lấy cánh tay. Lôi Tuấn Vũ nhướn mày không hiểu nhìn cô, làm sao thế? Cha mẹ cô ngoài đưa cơm còn có chuyện gì khác hay sao?

    Lãnh Tử Tình nhìn sáu cặp mắt đang hướng về phía mình, cô lập tức tươi cười, học giọng nói nũng nịu của Kiều Nhi: “Tuấn Vũ, đi rửa tay trước đã, không vội!”

    Chương 12: Ngày 2 tháng 1 – Em có bệnh thích sạch sẽ?

    Lãnh Tử Tình nhìn sáu cặp mắt đang hướng về phía mình, cô lập tức tươi cười, học giọng nói nũng nịu của Kiều Nhi: “Tuấn Vũ, đi rửa tay trước đã, không vội!”

    Lôi Tuấn Vũ cả người nổi da gà, buồn cười nhìn cô, ánh mắt kia của cô có vẻ như là chán ghét tay anh… Thấy rất bẩn sao? Trong lòng anh không nhịn được muốn cười lớn. Anh chẳng qua là làm bộ để cha mẹ cô nhanh chóng rời đi thôi mà! Tốt lắm! Thú vị! “Được, Tử Tình, không bằng chúng ta cùng đi rửa đi! Ba, mẹ, hai người ngồi chơi một lát. Chúng con đi rửa mặt trước đã.”

    Lôi Tuấn Vũ liền kéo Lãnh Tử Tình dậy hướng toilet đi. Mạnh Hân Di nhìn bóng dáng bọn họ, cười nói với Lãnh Huyền Thiên: “Ông nhìn xem! Tôi đã nói Tuấn Vũ là đứa rất hiểu biết mà! Ông xem, Tình Nhi có vẻ rất hạnh phúc!”

    Lãnh Huyền Thiên không khỏi cười toe toét: “Con rể này, tuyển rất tốt!”.

    Trong phòng vệ sinh, tuy diện tích rất rộng, nhưng vì có người đàn ông cao lớn này, Lãnh Tử Tình đột nhiên cảm thấy không gian bỗng nhỏ đến thảm thương, thậm chí còn có chút áp lực.

    “Em có bệnh thích sạch sẽ?” Lôi Tuấn Vũ buồn cười hỏi.

    Lãnh Tử Tình không khỏi sửng sốt, không nghĩ tới hắn còn để ý chi tiết này, hơi hơi nhíu mày nói: “Cũng có chút chút…”

    “Vậy sao?” Nhướn mày trêu tức cười: “Em không rửa à?” Lôi Tuấn Vũ phát hiện cô chỉ đứng ở một bên nhìn anh rửa tay.

    “Đợi anh rửa xong tôi sẽ rửa sau.” Lãnh Tử Tình tức giận nói. Có cần rửa lâu thế không? Đột nhiên cô cảm giác có chút không được tự nhiên. Một mình cùng hắn đứng trong một không gian nhỏ hẹp, thật sự là có chút không được tự nhiên.

    Lôi Tuấn Vũ giật giật khóe miệng, ý vị thâm trường nhìn nhìn cô, sau đó cả người sáp lại gần, dọa Lãnh Tử Tình nhảy dựng lên. “À, lấy khăn mặt!” Lôi Tuấn Vũ giải thích, vươn rộng cánh tay, vừa vặn với đến chiếc khăn mặt, cầm trong tay, nhìn bộ dáng sợ hãi của cô cảm thấy vô cùng buồn cười.

    Lãnh Tử Tình nhất thời xấu hổ, đỏ mặt, cuống quýt né người sang bên, tránh khỏi đường quay trở lại của hắn. Sau khi nghe tiếng đóng cửa, Lãnh Tử Tình mớt chợt phát hiện mình quên mất vẫn chưa rửa tay. Phù! Thầm thở dài. Cái đồ chết tiệt! Làm sao mà lúc nào cũng đáng ghét như thế chứ? Khiến cho cô cũng chẳng khác nào một tên hề nhảy nhót.

    Rốt cuộc điều chỉnh tốt lại cảm xúc của chính mình, Lãnh Tử Tình võ trang lại bản thân, đi ra khỏi toilet, bất ngờ nhìn thấy một nam một nữ đang ngồi cạnh bàn, vừa cười đùa vừa dùng bữa sáng. Còn lão ba lão mẹ thì chẳng thấy bóng dáng đâu nữa. “Tuấn Vũ, cha mẹ tôi đâu?” Lãnh Tử Tình tò mò hỏi.

    “A, Tử Tình. Nhạc phụ, nhạc mẫu đã đi khỏi rồi. Cứ tự nhiên đi. Kiều Nhi, nếm thử món này!” Lôi Tuấn Vũ gắp một miếng trứng chiên nhỏ, đưa đến miệng Kiều Nhi, mà người kia cũng ra vẻ nũng nịu, cái miệng nhỏ nhắn chờ hắn đút cho ăn. Lãnh Tử Tình ngơ ngác nhìn mặt bàn, vốn có hai phần điểm tâm sáng, mà hiện tại đã chẳng còn lại bao nhiêu!

    “Đúng rồi, Tử Tình, một lát nữa tôi với Kiều Nhi sẽ ra ngoài, cô cứ tự chuẩn bị gì đó ăn đi. Buổi tối chúng tôi không ăn ở nhà. Sau này, cô cũng không cần phải làm cơm cho chúng tôi, tự mình giải quyết là tốt rồi. Đúng rồi, có việc gì cần cứ gọi điện cho tôi.” Lôi Tuấn Vũ công thức hóa ngữ khí, giống như đang cùng Tử Tình nói chuyện công việc, giao nhiệm vụ, khiến người nghe thật sự không thể cảm thấy thuận tai.

    Chương 13: Ngày 2 tháng 1 – Một mình vụng trộm

    Lôi Tuấn Vũ công thức hóa ngữ khí, giống như đang cùng Tử Tình nói chuyện công việc, giao nhiệm vụ, khiến người nghe thật sự không thể cảm thấy thuận tai…

    “Đã biết! Tuấn Vũ, hai người cứ bận rộn. Tôi khả năng cũng sẽ ra ngoài. Còn chìa khóa…?” Lãnh Tử Tình nhớ đến hắn hình như còn chưa có đưa cho cô chìa khóa nhà. Nếu như cô đi ra ngoài về mà bọn họ còn chưa trở lại, vậy làm thế nào cô vào trong được? Chẳng lẽ cô phải đứng bên ngoài chờ? Giống như một con cún lang thang, có nhà mà không thể về?! Trong đầu Lãnh Tử Tình lập tức hiện lên hình ảnh chính mình, quần áo tả tơi, đứng run run cạnh cửa chờ, không kìm nổi rùng mình một cái! Không thể nào! Kết cục của cô sẽ không đời nào có thể như vậy!

    “Không cần chìa khóa gì cả, em chỉ cần ấn ngón tay vào máy khóa cửa vân tay là được. Vân tay của em tôi đã đưa vào hệ thống rồi!” Lôi Tuấn Vũ ăn nốt miếng trứng chiên cuối cùng, liền kéo Kiều Nhi dậy rồi cùng đi ra ngoài.

    Giống như cô là người giúp việc của nhà hắn vậy! Nhìn bóng dáng bọn họ biến mất, Lãnh Tử Tình mới chợt nhận ra rằng bọn họ đã ăn sạch hết bữa sáng của cô, lại còn để lại đống chén bát hỗn độn trên bàn, cứ thế bước đi! Ý tứ là bảo cô thu dọn? Lúc cô chạy lên đến ban công, vừa vặn thấy chiếc xe cao ngạo kia nghênh ngang phóng đi. “A!!!” Lãnh Tử Tình rốt cuộc kéo tóc, thét lên chói tai, thật muốn đem cái tên kiêu căng kia vặn gãy cổ!

    Ai… Người ở cùng một nhà nha! Sáng sớm. Mẹ đưa bữa sáng đến. Bọn họ thế mà lại ăn hết của cô. Không cần ăn sạch bách như vậy chứ! Cũng may, Lãnh Tử Tình khinh miệt cười cười. Cô sao mà dễ dàng bị dọa cho được. Một lần nữa lấy lại ý chí chiến đấu, Lãnh Tử Tình nhanh chóng mở tủ lạnh, quét mắt qua nguyên liệu thức ăn, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất làm một phần trứng tráng.

    Thời điểm hưởng thụ mỹ vị, cô mới bỗng không khỏi thấy cảm khái, cô thật sự đã kết hôn! Hơn nữa còn gả cho một tên chỉ xem cô là vật trang trí. Không! Đây chẳng phải đúng là mong muốn của cô ư? Đúng vậy! Chính thế! Nếu không có bốn vị trưởng bối phiền phức kia quấy rầy, không phải là bây giờ cô còn đang được hưởng thụ một giấc ngủ thoải mái sao? Đúng, đây chỉ là một chuyện ngoài ý muốn thôi. Tốt lắm! Ngày thứ hai của 365 ngày, rất mới lạ! Việc cần làm nhất bây giờ là bổ sung giấc ngủ. Nghĩ thông những điều này xong, Lãnh Tử Tình đột nhiên cảm thấy rất nhẹ nhàng! Kỳ thật, hoàn cảnh này không phải chính là thứ cô vẫn yêu cầu sao? Không có ai quấy rầy, chính mình có cuộc sống riêng, thật tự do! Ngay cả sự giám thị của lão ba lão mẹ cũng đã có thể chạy thoát, thực sự là khiến người ta phải mỏi mắt chờ mong. Tốt lắm, Lãnh Tử Tình vui vẻ thu dọn bát đĩa. Hỏa tốc về phòng.

    Đầu tiên nhìn đến là chiếc giường lớn kia, Lãnh Tử Tình không khỏi nhíu mày. Hẳn là trước tiên phải thay chăn ga đi! Lên mạng tìm một cái? Không không không! Sẽ không thể nhanh như vậy đưa tới được! Mà hiện tại cô thật sự rất buồn ngủ. Tìm kiếm xung quanh một vòng, không thấy chỗ nào có chăn ga sạch mới giặt. Chợt nghĩ tới phòng của Lôi Tuấn Vũ. Cô chạy nhanh qua mở cửa. Haizz, cái này cũng không thể trách tôi nha! Tại cửa cũng không có khóa, nên tôi cứ thế vào thôi. Cuối cùng, cô tìm tìm trong phòng của Lôi Tuấn Vũ thấy rất nhiều ga trải giường sạch sẽ, màu sắc gì cũng có. Lãnh Tử Tình lẩm nhẩm đếm qua, có vẻ như có khoảng hơn 20 chiếc. Kỳ quái! Cứ cho là để thay giặt, cũng không cần nhiều đến như vậy đi?! Lãnh Tử Tình không khỏi nhíu mày, tự hỏi không hiểu hắn làm gì với đống ga này? Thật sự là kỳ quái! Thôi, mặc kệ nó! Lãnh Tử Tình chọn lựa một cái màu hồng cánh sen có vẻ lịch sự, tao nhã, đem trở lại phòng mình, thay cho cái hình hoa mẫu đơn chói lọi kia. Tốt lắm! Đã chịu đựng đủ lâu. Bắt đầu hưởng thụ cảm giác thoải mái nằm ngủ thôi!

    Chương 14: Ngày 2 tháng 1 – Có trộm?

    Tốt lắm! Đã chịu đựng đủ lâu. Bắt đầu hưởng thụ cảm giác ngủ thoải mái thôi! Lãnh Tử Tình đặt chuông báo thức lúc 11 giờ, tính toán mình có khoảng 4 tiếng để ngủ. Không thể chậm thêm một giây, một hai ba, ngủ! Quả nhiên, không đến một phút sau, mí mắt Lãnh Tử Tình đã nặng nề sụp xuống…

    Lúc tiếng chuông cửa vang lên, cô vẫn còn đang trong giấc ngủ say, giống như nghe được tiếng vang vọng lại từ nơi rất xa. Dần dần, thanh âm rõ ràng, cô bỗng nhiên bừng mở mắt, a, trưa rồi! Haizz, thật là thoải mái! Lãnh Tử Tình lười biếng di chuyển thân người, vặn vẹo thắt lưng rồi uể oải duỗi tay chân. Đối với Lãnh Tử Tình, duỗi người rất quan trọng, đây là tư thế thả lòng đầu tiên của cô để nghênh đón mỗi ngày mới. Tâm trạng trong lòng cũng theo động tác duỗi người này mà trở nên thư thái hơn.

    Đột nhiên, Lãnh Tử Tình giống như nghe được tiếng động của người nào đó ở bên ngoài. Sửng sốt, có trộm? Tim Lãnh Tử Tình bỗng chốc thắt lại. Trời ạ! Khu dân cư cao cấp thế này mà cũng có trộm?

    Nhẹ nhàng di chuyển tới sát cửa, cô lắng nghe tiếng động bên ngoài, quả nhiên là có người. Lãnh Tử Tình dựng hết cả tóc gáy! Cô nhìn nhìn xung quanh, căn phòng lớn như vậy thế mà chẳng có thứ gì có thể làm vũ khí. Nhanh trí nghĩ ra, cô thuận tay nắm lấy chiếc bình hoa trên nóc tủ âm tường. Có vũ khí trong tay, Lãnh Tử Tình đứng thẳng người, bộ dáng anh dũng lên rất nhiều. Ngay sau đó, cô gắt gao dán người lên vách tường, theo khe cửa nhìn ra phòng ngoài. Mẹ ơi! Là một người đàn ông rất cao lớn! Hai chân Lãnh Tử Tình lập tức muốn nhũn ra. Cửa nhà phải dùng vân tay mới mở được, thế mà hắn có thể vào được đến đây, vậy chẳng phải rõ ràng là trộm sao?! Trời đất! Đường đường là chủ tịch tập đoàn Kiêu Dương, vậy mà trong nhà cũng để bị trộm, Lôi Tuấn Vũ đúng là quá keo kiệt! Đến tiền thuê bảo vệ mà cũng tiếc?! Chết mất! Lại nhìn thấy tên đàn ông kia đang hướng cầu thang đi lên — ôi trời! Tên trộm này sao lại cường tráng thế không biết?! Xem tướng mạo thì cũng không đến nỗi nào, vậy mà lại đi làm mấy việc bất lương. Cuộc đời này đúng là xô đẩy con người!

    Cổ Dương vừa lên lầu vừa tức giận: “Cái gì chứ! Còn nói là trong nhà có người! Đã bấm chuông cửa đến một trăm linh tám lần rồi, ngay cả bóng dáng người cũng chẳng thấy. Lôi Tuấn Vũ, cái tên tiểu tử này có phải muốn đùa giỡn với mình không ?! Nếu không phải lấy tập tài liệu trên kia, mình cũng sẽ không làm mấy việc tổn hại thanh danh này, người không biết lại còn tưởng là…”

    Lãnh Tử Tình tim đập liên hồi, cô đột nhiên nghĩ tới Hoàng Kế Quang, Đổng Tồn Thụy, Khâu Thiếu Vân… Phi phi phi! Làm gì mà so với bọn họ, họ đều là anh hùng lừng lẫy cả đấy! Thôi, không cần biết, mặc kệ! Ngay khi người đàn ông cao lớn vượt qua cánh cửa, hướng vào phòng Lôi Tuấn Vũ, nói thì chậm nhưng việc xảy ra thì nhanh, Lãnh Tử Tình bỗng chốc vọt ra ngoài, vung bình hoa trong tay lên, ném về phía đỉnh đầu của tên trộm.

    Cổ Dương hét lên, đột nhiên nhận ra sau lưng mình có tiếng gió xẹt qua, vội quay đầu lại, chợt nghe “bang” một tiếng, bình hoa nện vào bả vai Cổ Dương, lập tức vỡ tan bắn ra bốn phía, cứa cả lên hai gò má Cổ Dương, máu lập tức nhỏ giọt chảy xuống.

    “A!!!” Lãnh Tử Tình ngẩng đầu lên liền thấy Cổ Dương quay sang, máu chảy đầm đìa, không thể kìm được cất cao giọng, hét ầm lên.

    Cổ Dương nheo lại ánh mắt nguy hiểm, chiếu về phía người phụ nữ đã “thi hành” bạo lực lên người mình. Là cô ta đả thương anh đấy có được không, còn kêu la cái quỷ gì chứ? Ánh mắt hung tợn quét nhìn toàn thân Lãnh Tử Tình, Cổ Dương xác định cô nhất định là người giúp việc nhà Lôi Tuấn Vũ! Bởi vì phụ nữ có thể xuất hiện ở bên người hắn, bắt buộc phải đạt tiêu chuẩn ba vòng, Lôi Tuấn Vũ là một tên cực kỳ kén chọn!

    Chương 15: Ngày 2 tháng 1 – Vừa ăn cướp vừa la làng

    Ánh mắt hung tợn quét nhìn toàn thân Lãnh Tử Tình, Cổ Dương xác định cô nhất định là người giúp việc nhà Lôi Tuấn Vũ! Bởi vì phụ nữ có thể xuất hiện ở bên người hắn, bắt buộc phải đạt tiêu chuẩn ba vòng, Lôi Tuấn Vũ là một tên cực kỳ kén chọn! Cô nàng nhìn qua đã thấy hầu như chẳng có gì này khẳng định không phải là phụ nữ của hắn!

    Thế nhưng, nếu cô đã ở nhà thì vì cái gì mà anh nhấn chuông đến một trăm tám mươi lần mà cô vẫn giả vờ không nghe thấy? [Anh ơi, lần trước anh nói là “một trăm linh tám lần” đấy, sao bây giờ đã thành “một trăm tám mươi lần” rồi? Anh có dùng thủ pháp nói quá, thì cũng không đến mức đã ngoa dụ rồi, lại còn ngoa dụ thêm một lần nữa lên đến gần gấp đôi chứ? :))] Lôi Tuấn Vũ nói trong nhà có người, chính là nói người giúp việc bị lãng tai này?! Cô nàng chết tiệt! Cúi đầu nhìn những mảnh sứ nhỏ trên mặt đất, Cổ Dương lạnh lùng nói: “Cô đánh vỡ bình hoa yêu thích nhất của Vũ. Cô xác định một năm tiền công của cô có thể đền bù đủ?!”

    Cái gì vậy? Hắn đang nói đến chiếc bình hoa bị vỡ nát này sao? Lôi Tuấn Vũ yêu thích nhất? Một năm tiền công? Có phải hắn nghĩ mình là người hầu của Lôi Tuấn Vũ hay không? Tên trộm này quen biết Lôi Tuấn Vũ? “Anh là ai? Vì sao giữa ban ngày ban mặt lại vụng trộm vào nhà của người khác? Anh muốn làm cái gì?!”

    Lãnh Tử Tình cuối cùng cũng lấy lại được tiếng nói, cô bắt đầu chất vấn người đàn ông này. Nói là chất vấn, nhưng thực ra cô cũng không dám ngẩng đầu nhìn mặt hắn, mấy vệt máu kia hình như vẫn còn chảy. Trong lòng đã hơi có chút chột dạ, ngộ nhỡ hắn không phải trộm, chị gái à, chị không phải là đã đi quá xa?! Vã mồ hôi!

    “Tôi là ai? Vậy tôi cũng muốn hỏi chút, cô là ai?!” Cổ Dương đang nói, di động bỗng vang lên, anh nhanh chóng bắt máy, mày không khỏi nhíu lại, dường như có chút cáu kỉnh. Không đợi anh mở miệng, trong di động liền vang lên tiếng Lôi Tuấn Vũ: “Cổ? Làm sao mà vẫn còn chưa quay lại thế? Cho dù trong nhà không có người cũng không làm khó được cậu đi?” Ngữ khí Lôi Tuấn Vũ rõ ràng có chút lo lắng. Xem ra tập tài liệu này có vẻ rất quan trọng với hắn.

    Tiếng trong di động rất lớn, Lãnh Tử Tình lập tức nhận ra giọng Lôi Tuấn Vũ, nói như vậy, người đàn ông này là… bạn của Lôi Tuấn Vũ?! Ách, gì chứ, làm sao mà người ta biết được! Len lén nhìn thoáng qua má của người kia, trời ạ! Vô cùng thê thảm, rất nhiều máu! Nhưng mà cũng không thể trách cô được. Ai bảo trước đó không có ai thông báo trước với cô! Cô làm như thế cũng chỉ là để tự vệ nha! Thừa dịp người đàn ông này còn đang nghe điện thoại không rảnh, Lãnh Tử Tình lén lút lùi về phía sau chạy trốn, bước rất nhỏ, cơ hồ không nhìn ra cô đang di chuyển.

    “A! Vũ, tôi vừa mới về nước, cậu đã liền tặng tôi một món quà lớn thế này? Không có ai ở nhà thực ra tôi còn không lo lắng, nhưng hiện giờ trong nhà không chỉ có người, mà lại còn là một người giúp việc bạo lực! Tốt lắm, mười phút nữa tôi sẽ đem cả văn kiện và hung thủ muốn giết tôi này đến. Vết thương của tôi sẽ ghi cho cậu. Xem xem mấy dự án quy hoạch có cái nào tốt nhất thì đưa ra đây! Tập đoàn Cổ Thị sẽ không ngại lên kế hoạch phát triển quảng cáo. Nếu không, tôi sẽ giữ nguyên hiện trạng để tố cáo cậu tổn thương thân thể!” Cổ Dương đang nói chuyện, liền ngẩng đầu, hét lớn: “Chết tiệt! Ngươi nghĩ là có thể chạy thoát được à?” Phút chốc tắt điện thoại, vươn tay đến dễ dàng bắt lại Lãnh Tử Tình đã di chuyển gần đến cửa phòng.

    Lôi Tuấn Vũ đưa điện thoại ra xa khỏi tai, cách đến cả thước. Cậu ta đang quát mình sao? Không thể nào! Nghe có vẻ như là quát cái người đang ở nhà kia! Là Tử Tình? Hung thủ muốn giết người? Cổ Dương với thân thủ như vậy mà lại bị thương? Cái gì chứ! Anh chẳng qua chỉ là nhờ Cổ Dương đang thuận đường nên qua nhà lấy giúp anh tập tài liệu thôi mà. Nếu không có hai bên cha mẹ làm ầm ĩ, anh sao lại có thể để quên văn kiện quan trọng như vậy ở nhà được. Ôi cái cuộc hôn nhân này! Vốn cứ tưởng là khúc nhạc dạo của cuộc sống tự do, nhưng sao mà anh lại có chút cảm giác giống như vận rủi mới bắt đầu thế này?

    Chương 6-10 Chương TrướcChương SauChương 16-20

    Đọc Truyện 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em - Guai Wu, Quái Vật
    Đọc Truyện 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em - Guai Wu, Quái Vật
    Điểm: 6/103 Bình Chọn
    Bình Luận Facebook
    Bình Luận Google Plus

    TAGS: Ngôn tình, hiện đại, HE, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em - Guai Wu, Quái Vật đọc truyện 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em online, đọc truyện 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em trên di động, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em wattpad, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em hoàn, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em full, doc truyen 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em, truyen ngan 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em hoàn, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em chương cuối, đọc đam mỹ, truyện dài, truyện dài hay, truyện ngắn hay, tiểu thuyết hay, tiểu thuyết tình yêu, tiểu thuyết ngôn tình, đọc truyện trên di động, iphone, ipad, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em pdf, truyện 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em audio, download 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em bản word, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em convert, 365 Ngày Hôn Nhân: Khóa Trụ Tim Em ebook

Tắt Quảng Cáo [X]