Chương 2 Chương TrướcChương SauChương 4: Em bị tổn thương sẽ khiến trái tim anh nhói đau


    Đọc Truyện Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ Chương 3 - Hốt Nhiên Chi Gian




    Chương 3: Muốn nhìn thấy anh nhưng lại sợ phải gặp anh

    Chương 3.1

    Phòng 502, ký túc xá nữ khu tây

    Quả nhiên, Kiều Ân đang cố giảm cân!

    Mỗi động tác vốn chỉ có bốn lần nhưng Kiều Ân lại tập gấp đôi, tận tám lần, hơn nữa, còn cố gắng tập đúng theo mẫu. Sau động tác ngồi xổm xuống đất sẽ lại đứng thẳng lên, chân nhất định phải giữ thẳng. Động tác quay người nhất định phải mở rộng hết sải tay, cố gắng quay người ra sau. Còn động tác Kiều Ân cảm thấy khó nhất, giống như khiêu vũ là vừa ngồi xổm vừa nghiêng người và hai tay sang một bên, sau đó lúc đứng dậy thì hai tay lại quay sang phía bên kia.

    Mỗi lần tập xong động tác nào đó, Kiều Ân đều cảm thấy mệt thở không ra hơi, mặt mày choáng váng. Nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, kiên trì tập luyện, tự nhủ trong lòng nhất định không được từ bỏ, phải cố lên!

    Thấy cô tập luyện chăm chỉ như vậy, bọn A Nhã đều rất bất ngờ, quả nhiên lần này Kiều Ân quyết tâm giảm cân thật. Vì vậy mọi người đều giúp đỡ cô.

    Nhược Lăng rất thích tìm hiểu về cách trang điểm, làm đẹp nên mỗi lần Kiều Ân tập xong, cô không chỉ giúp Kiều Ân xoa bóp chân tay để vai và đùi Kiều Ân không bị căng cứng, còn giúp cô tránh nguy cơ xuất hiện cơ bắp trong khi luyện tập. Thậm chí cô còn dạy Kiều Ân bài tập nằm trên giường, đưa cao hai chân qua đầu, mũi chân chạm vào tường. Động tác này có thể giúp cô đẩy nhanh việc lưu thông khí huyết ở chân và đùi.

    Còn A Nhã dù lúc nào cũng trách mắng Kiều Ân nhưng trong lòng rất quan tâm đến cô. Sau bữa ăn tối, cô kiên quyết bắt Kiều Ân bỏ hết các đồ ăn vặt, đặc biệt là sau khi tập luyện không được ngồi nghỉ ngay lập tức. Vì Kiều Ân mà đã ngồi xuống thì toàn bộ cơ thể sẽ được thả lỏng thư giãn, như thế ngấn bụng dưới sẽ dồn xuống. Mỗi lần thấy Kiều Ân ngồi thư giãn là cô lập tức trợn mắt lên nhìn, thấy vậy bụng dưới Kiều Ân như cái công tắc điện tự động hóp lại, ngồi thẳng người dậy.

    Đình Đình không trực tiếp giúp đỡ Kiều Ân, nhưng mỗi lần về phòng cô đều cổ vũ “Cố lên!” để tăng thêm tinh thần quyết tâm cho Kiều Ân.

    Chặng đường giảm cân đầy gian nan của Kiều Ân ngày càng có hy vọng rồi!

    Chương 3.2

    Quầy tạp chí Đại học T

    Sáng nay học tận bốn tiết Toán cao cấp nên ai cũng phờ phạc.

    Kiều Ân ôm đống sách cho bốn tiết học đi ngang qua quầy tạp chí. Đám A Nhã hào hứng lật lật giở giở tờ tạp chí mình thích, chỉ có Kiều Ân vẫn ôm khư khư chồng sách vô vị đứng một bên đợi. Cô không hứng thú với mấy tạp chí kiểu này. Thường thì sách báo cô thích đều có thể xem ở phòng đọc của thư viện, nên cô không bao giờ mua nó vì thế cũng chả xem làm gì.

    Cô đứng một mình ngắm nhìn mây bay lơ lửng giữa trời thu thoáng đãng, màu xanh lam nhạt trên bầu trời cũng khiến con người ta cảm thấy thư thái, tâm hồn bay bổng hơn nhiều!

    Đột nhiên có ai đó vỗ nhẹ lên vai phải Kiều Ân. Cô vụt quay lại nhìn, ồ, chẳng có ai? Kiều Ân bực mình quay ra sau kiếm tìm. A! Kiều Ân giật mình lùi lại một bước, đôi mắt đẹp mê hồn của Nhan Trinh Tịch bỗng kề sát gần cô.

    Theo phản xạ Kiều Ân chợt lùi về sau, miệng lầm bầm: “Giật cả mình!”.

    “Nhìn cậu đang ngơ ngác nên mới hù một cái!”, có vẻ tâm trạng cậu ta hôm nay rất vui.

    “Vô duyên!”

    “Mua sách à?”

    “Không phải mình, là bạn cùng phòng mua.” Nói xong, Kiều Ân quay đầu lại thì đã thấy đám A Nhã mỗi người cầm một cuốn tạp chí trên tay, đang nhìn cô và Nhan Trinh Tịch đầy mờ ám.

    “Ân Ân, anh chàng đẹp trai vậy mà cậu định chiếm làm của riêng hả?” A Nhã sớm đã nhận ra anh chàng đó nhất định là Nhan Trinh Tịch mà Kiều Ân từng nhắc tới, nhưng cô cũng không bỏ qua cơ hội trêu chọc họ.

    “Đây là Nhan Trinh Tịch, còn kia là các bạn cùng phòng mình, Minh An Nhã, Toàn Nhược Lăng, Cao Nghi Đình”, Kiều Ân mỉm cười, khẽ giật vạt áo A Nhã.

    “Ồ, hóa ra cậu chính là Nhan Trinh Tịch…”, A Nhã cười trộm, thảo nào biểu hiện của Ân Ân kỳ lạ và không trừng mắt với cô nữa. Nếu bình thường, Kiều Ân đã sớm cau cái mặt tròn vo của mình lại. Xem ra Kiều Ân đang hy vọng giữ được hình ảnh đẹp trong mặt anh chàng này.

    “Được rồi, mình đi trước đây.” Có vẻ Nhan Trinh Tịch không quen bị đông người vây quanh như vậy nên có chút xấu hổ.

    “Được, 88[1].” Ân Ân bỗng thấy hơi thất vọng nhìn theo bóng cậu ta đi như bay trước mặt cô.

    Nhan Trinh Tịch lên xe đi được một đoạn xa, đột nhiên dừng lại, quay người về phía Kiều Ân gọi lớn “Kiều Ân” rồi vẫy tay gọi cô đến.

    Kiều Ân không hiểu cậu ấy định làm gì nhưng vẫn vội chạy lại. Đám A Nhã nhìn họ đầy ngạc nhiên, tên tiểu tử này định giở trò gì đây?

    Nhan Trinh Tịch lôi ra một cuốn sổ, viết một dãy số lên đó rồi xé tờ giấy, gấp lại đưa cho Kiều Ân, nói: “Muốn đến khu đông thì gọi điện cho mình!”. Nói xong, cậu ta khẽ mỉm cười rồi nhanh chóng đạp xe lao vút đi.

    Kiều Ân cầm tờ giấy trong tay, đờ đẫn nhìn bóng dáng cậu ta đã khuất xa trên đường. Cậu ấy cho mình số điện thoại? Cậu ấy chủ động đưa mình số điện thoại? Việc này khiến cô thẫn thờ nhưng trong lòng lại cảm thấy niềm hạnh phúc như trào dâng. Cậu ấy không ghét mình!

    A Nhã và Nhược Lăng đứng sau Kiều Ân cười trộm. Ỉn con này không cứu được nữa rồi! Vừa hôm trước còn đau đớn vật vã vì xấu hổ trước mặt anh chàng họ Nhan kia vậy mà hôm nay anh ta lại chủ động trao cơ hội cho cô! Cô lại chả mừng đến khóc thét lên được!


    [1] 88 đọc theo tiếng Trung là baba gần giống với từ bye bye (tạm biệt) trong tiếng Anh nên nó có nghĩa là tạm biệt. (Tất cả các chú thích đều của ND)

    Chương 3.3

    “Minh An Nhã! Mọi người đang làm gì thế?” Tất cả cùng quay đầu lại nhìn, a, Thiệu Minh Vỹ! Cả ba người đều giật bắn cả mình, không ai bảo ai mà cùng quay sang nhìn Kiều Ân. Thiệu Minh Vỹ cũng đã thấy Kiều Ân từ phía xa, anh khẽ cười, đi qua ba người đến chỗ Kiều Ân.

    “Cậu nói xem, hôm nay là ngày may mắn hay đen đủi của Ân Ân vậy, người kia vừa đi, người này đã đến!”, Nhược Lăng lo lắng nhìn Kiều Ân, hỏi đám bạn xung quanh.

    “Là phúc không phải họa, mà nếu là họa thì có đuổi cũng chẳng được!” A Nhã khẽ cười, quay sang kéo hai bạn đi về phía ký túc xá, để Kiều Ân ở lại với Thiệu Minh Vỹ.

    “Sao đứng đực mặt ra thế hả?”, Thiệu Minh Vỹ khẽ cốc lên đầu Kiều Ân nói.

    “Anh?” Lúc này Kiều Ân mới lấy lại ý thức. Sao anh lại ở đây? Đám A Nhã đâu rồi, nhìn về phía xa Kiều Ân thấy bọn họ đã đi xa lắm rồi.

    “Cái gì thế?”, thấy mảnh giấy trong tay Kiều Ân, Thiệu Minh Vỹ tò mò giật hỏi.

    “A! Trả em!”, Kiều Ân muốn giật lại mảnh giấy nhưng cô đâu phải đối thủ của Thiệu Minh Vỹ.

    “Ai thế?” Số điện thoại có thể khiến Kiều Ân căng thẳng như vậy thật không đơn giản chút nào.

    “Trả em đi…”, Ân Ân vội chạy đến gần anh cướp lại mảnh giấy.

    “Nói anh biết thì anh mới trả cho em.”

    “Anh đưa em trước rồi em sẽ nói.” Anh rất hay lừa cô, lần nào cũng nói vậy nhưng chẳng trả lại bao giờ.

    Thiệu Minh Vỹ nheo mắt, không ngờ ỉn con càng lúc càng giảo hoạt hơn rồi. “Được, trả cho em!” Dù sao anh cũng chỉ muốn biết đấy là ai thôi mà.

    Kiều Ân vội cầm lại mảnh giấy, nắm chặt trong lòng bàn tay rồi mới ngước mắt nhìn anh, nói: “Là Nhan Trinh Tịch”.

    “Cậu ta lại đến tìm em à?”

    “Không, tình cờ gặp cậu ấy.”

    “Em và cậu ta thân nhau hả? Cậu ta cho em số điện thoại làm gì?”

    “Không phải, vì lần trước em nói muốn đến khu đông chơi nên cậu ấy bảo có thể đến tìm cậu ấy.” Ân Ân quay người, định đi thẳng về hướng ký túc xá.

    “Khu đông? Nếu muốn anh sẽ dẫn em đi ngay bây giờ”, Thiệu Minh Vỹ vội nói.

    “Bây giờ không được, em phải về làm báo cáo, mai là hạn cuối rồi.”

    “Ân Ân!”, Thiệu Minh Vỹ giữ cô lại, nói tiếp: “Em muốn làm gì thì chỉ cần đến tìm anh là được!”.

    “Đương nhiên, anh trai em là siêu nhân mà.” Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thiệu Minh Vỹ, Kiều Ân liền mỉm cười.

    “… Em thích cậu ta à?” Nếu đúng như thế anh còn lên kế hoạch trước, biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà.

    “Không phải!”, cô lập tức phủ nhận.

    “Nếu em thích, anh sẽ giúp em, nếu OK cũng không có vấn đề gì.” Nghe giọng có vẻ như muốn bảo vệ cô nhưng sự thật là anh muốn tiêu hủy tình cảm mới manh nha của Kiều Ân.

    “Không cần đâu, anh không phải hao công tốn sức làm gì”, Ân Ân nắm tay, kéo anh đi về phía trước.

    Nhìn bộ dạng béo mập của cô như thế này mà bàn đến chuyện yêu đương thì chắc chắn không thể lọt vào mắt xanh của Nhan Trinh Tịch được.

    Thiệu Minh Vỹ trầm ngâm tính toán, xem ra phải điều tra thằng cha Nhan Trinh Tịch này mới được. May mà anh biết sớm, nếu không chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra, đến lúc đó chắc anh hối không kịp mất!

     

    Phòng 502, ký túc xá nữ khu tây

    Kiều Ân ngồi trong phòng tắm ôm bụng quằn quại. Lúc nãy tập hăng say quá mãi đến khi tập xong mới nhớ hôm nay là ngày đèn đỏ. Thật đáng ghét, Kiều Ân sửa lại trang phục, mặt mũi nhăn nhó ôm bụng bước ra khỏi phòng tắm.

    “Ân Ân, sao rồi?”, Nhược Lăng nhìn cô vẻ như bị ngộ độc thực phẩm.

     “Không biết nữa, sao lần này đau dữ dội chứ?”, Kiều Ân ngồi dựa lưng vào thành giường Đình Đình nói.

    “Cậu đến ngày à? Vậy sao còn tập?”, A Nhã từ giường trên thò đầu xuống nói. Ỉn con ngốc nghếch này, không biết đến ngày đó thì không được vận động mạnh sao?

    “Mình không biết!”, Kiều Ân cố ngồi thẳng người, có vẻ bây giờ còn đau hơn.

    Chợt di động đổ chuông, Kiều Ân đứng dậy với di động trên đầu giường, là điện thoại của anh.

    “Ân Ân, xuống đi, anh đang ở dưới này!”

    “Làm gì?”

    “Gọi điện đường dài!”

    Dù ký túc có lắp điện thoại, nhưng gọi điện đường dài IP dưới nhà rẻ hơn. Vả lại anh và cô là đồng hương, bởi vậy mỗi lần gọi điện về nhà, anh đều gọi cô đi cùng rồi trả tiền giúp cô.

    “Vâng, em…”

    “Mau lên, anh giữ được phòng tốt rồi.” Tuy điện thoại IP[1] không nhiều nhưng sinh viên lại đông vô số kể nên muốn gọi thì phải chiếm phòng trước.

    Kiều Ân đành cầm di động, đi xuống dưới nhà.


    [1] Máy gọi điện thoại đường dài.

    Chương 3.4

    Phòng gọi điện IP khu tây

    “Sao thế? Không khỏe à?”, nhìn bộ mặt nhăn nhó của cô, Thiệu Minh Vỹ hỏi vẻ quan tâm.

    “Không sao!” Bây giờ có vẻ đỡ hơn rồi.

    “Em muốn gọi trước không?” Anh sợ cô vội về phòng.

    “Không cần đâu, anh gọi trước đi, em đợi một lát cũng được.” Kiều Ân ngồi trên sofa khẽ mỉm cười nhìn Thiệu Minh Vỹ.

    Thực ra phòng gọi điện IP không lớn lắm, cũng chỉ có khoảng bảy, tám máy điện thoại và được ngăn cách với nhau bằng một vách ngăn bằng gỗ, phía trước có đặt mấy ghế băng dài. Ngoài ra, còn có ba buồng nhỏ, bên trong kê một chiếc sofa cũ, trên tường có treo tấm ván gỗ và đặt một chiếc điện thoại. Chỉ đơn giản như vậy nhưng ngoài tiền gọi điện thì phải trả thêm hai đồng tiền thuê buồng gọi. Vách gỗ ngăn giữa các buồng điện thoại không có cửa, chỉ có tấm rèm ngăn giữa có thể kéo xuống để che.

    Mỗi lần gọi điện, Thiệu Minh Vỹ đều đợi để được gọi điện trong buồng điện thoại, vì anh không muốn cô phải chen chúc bên ngoài.

    Thiệu Minh Vỹ gọi điện xong liền bảo Kiều Ân gọi về nhà, còn mình ra ngoài hút thuốc.

    Kiều Ân nói chuyện với bố mẹ rất lâu, đột nhiên bụng lại bắt đầu đau nhói. Rất đau! Kiều Ân cố nhịn để không hét lên thành tiếng, tránh làm bố mẹ nghe thấy, vì thế cô vội tạm biệt bố mẹ rồi cúp máy.

    Lúc quay vào, Thiệu Minh Vỹ thấy Kiều Ân đang ôm bụng nằm rạp ra sofa, mặt mày nhăn nhó đau đớn. “Kiều Ân, sao thế?”

    “Không sao, chỉ đau bụng chút thôi!”, Kiều Ân nhìn anh ngượng ngùng.

    “Đau lắm hả? Em toát hết mồ hôi ra rồi!”, Thiệu Minh Vỹ lo lắng xoa đầu Kiều Ân. Cô không thể có chuyện gì được!

    “Không sao, nghỉ một lát là đỡ thôi.” Kiều Ân cố gắng mỉm cười đứng dậy, nhưng cơn đau quá dữ dội khiến cô không thể nào chịu được.

    “Rốt cuộc em sao rồi? Anh đưa em đến phòng y tế!”, Thiệu Minh Vỹ không yên tâm, chỉ muốn bế cô ra ngoài. Trong trường có phòng y tế đề phòng buổi tối có người bị bệnh.

    “Không cần đâu!”, Kiều Ân vội giữ tay anh lại. Thấy ánh mắt đầy vẻ lo lắng của anh, Kiều Ân đỏ mặt ghé sát tai anh nói khẽ: “Đây là việc bình thường thôi!”.

    “Bình thường?”, Thiệu Minh Vỹ càng giận hơn, tại sao đau như vậy vẫn bình thường?

    Nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Kiều Ân, Thiệu Minh Vỹ chợt hiểu ra. Bé con ngốc này, có gì mà phải xấu hổ chứ?

    Anh khẽ ấn lên bụng cô, hỏi: “Đau lắm không?”.

    “Vâng, vừa nãy chỉ hơi đau, chả hiểu sao giờ tự nhiên lại đau quặn lên!” Nhìn ánh mắt thấu hiểu của Thiệu Minh Vỹ, Kiều Ân thấy có chút ngại ngùng.

    “Đứng dậy được không?”, Thiệu Minh Vỹ muốn dìu cô.

    “Vâng, không được!”, Kiều Ân khẽ kêu một tiếng rồi lại ngồi phịch xuống sofa.Tayôm chặt bụng, biểu cảm trên mặt cũng khiến người đối diện thấy đau đớn!

    “Ân Ân!”, Thiệu Minh Vỹ lo lắng sốt ruột.

    Nhìn Ân Ân nhăn nhó vì đau, Thiệu Minh Vỹ dịu dàng vuốt má cô. Phải làm thế nào mới có thể khiến cô bớt đau đây?

    “Không sao… Em ngồi một lát là đỡ thôi”, Kiều Ân cố gắng mỉm cười, nhưng cơn đau đã khiến nụ cười của cô trở nên méo xệch khó coi.

    “Ân Ân, em ngồi đây đợi, anh quay lại ngay, đừng đi đâu đấy!”, Thiệu Minh Vỹ khẽ ấn cô ngồi xuống.

    Nhìn Thiệu Minh Vỹ lao ra ngoài, Kiều Ân buông rèm che rồi ngả lưng lên sofa, gác chân lên thành ghế, làm như vậy mới khiến cơ thể thoải mái hơn một chút.

    Sau đó anh liền đi ra ngoài, rồi hình như cô nghe thấy tiếng anh nói với ông chủ phòng điện thoại rằng cô đang nằm trong đó nên đừng để ai làm phiền.

    Rồi không nghe thấy tiếng anh bên ngoài nữa.

    Chương 3.5

    Kiều Ân ấn vào bụng, đau đớn mở mắt nhìn trần nhà. Đau quá, lúc trước đâu có thấy đau thế này, có lẽ do hôm nay cô ăn quá ít, nhưng lại vận động mạnh nên mới đau thế!

    Kiều Ân ngồi đợi, một lúc sau anh mới quay lại.

    “Đây, đặt cái này lên bụng đi”, Thiệu Minh Vỹ ngồi cạnh Kiều Ân, lôi một túi chườm nóng căng đầy nước ấm từ trong ba lô ra như hóa phép.

     “Anh, em…”, Kiều Ân vô cùng ngạc nhiên, anh lấy cái này ở đâu vậy?

    “Thôi, đừng nói nữa!”, Thiệu Minh Vỹ quay sang cô thở dài, sau đó lại to tiếng khiến bên ngoài đều nghe thấy cả.

    Thiệu Minh Vỹ nhẹ nhàng đặt túi chườm lên bụng Kiều Ân, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể thật dễ chịu, quả nhiên cơn đau đã dịu đi rất nhiều. Kiều Ân cảm động ngước mắt nhìn Thiệu Minh Vỹ, anh thật biết chăm sóc người khác!

    Thiệu Minh Vỹ ngồi xuống cạnh Kiều Ân, khẽ vuốt quầng trán lấm tấm mồ hôi của cô. Nhìn cô như muốn nói gì đó, anh vội ngăn lại: “Nghỉ ngơi đi, đừng nói gì cả!”.

    Kiều Ân giữ chặt túi chườm như cảm nhận được sự quan tâm của anh. Đúng là có một người anh như Thiệu Minh Vỹ ở bên cạnh thật tốt!

    Minh Vỹ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Kiều Ân: “Hình như mát xa thì cơn đau sẽ nhanh dứt hơn”. Nói xong, anh nhìn cô âu yếm rồi ấn đôi bàn tay ấm nóng của mình vào bụng Kiều Ân, nhẹ nhàng xoa xoa quanh bụng cô.

    Kiều Ân chợt đờ người không nói nên lời, nhìn anh đầy dịu dàng. Cô khẽ cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay đang xoa trên bụng mình truyền lại, giống như một dòng nước ấm thấm trên da thịt rồi dần ngấm sâu vào trái tim. Bàn tay đó cơ hồ khiến cơn đau giày vò nãy giờ cũng được xoa dịu.

    Thiệu Mĩnh Vỹ vẫn nhẹ nhàng mát xa cho Kiều Ân, tay kia nắm chặt tay cô một cách dịu dàng. Thậm chí cô còn có thể cảm nhận được mồ hôi đang rịn ra trong lòng bàn tay mình và cảm giác dinh dính khi tay anh nắm lấy.

    “Có đỡ chút nào không?” Thấy đôi mắt anh sáng ngời, tròng mắt đen láy như viên kim cương lấp lánh. Kiều Ân ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt kề sát lại trước mặt mình, môi anh đang mấp máy như đang nói gì đó nhưng đầu óc cô bây giờ hoàn toàn trở nên mơ hồ, không thể nghe thấy anh nói gì, chỉ biết gật gật đầu một cách ngoan ngoãn.

    Thiệu Minh Vỹ chợt phát hiện ra sự bất thường của Kiều Ân, nãy giờ cô chẳng nói câu nào. Bé con ngốc nghếch quả nhiên cảm động không nói nên lời nữa rồi! Sao, hôm nay mới phát hiện ra anh rất tốt hả?

    “Cảm động lắm hả?”, Thiệu Minh Vỹ cười thầm. Cuối cùng trái tim cô cũng biết rung động rồi sao?

    “Anh, anh tốt với em quá!”, Kiều Ân cảm kích gật đầu.

    “Vậy em định báo đáp anh thế nào đây?” Bộ dạng cô khi nghe câu này thật đáng yêu quá đi mất.

    “Anh muốn gì, em cũng đều có thể đáp ứng được!”, Kiều Ân ngốc nghếch tự mình chui đầu vào rọ.

    “Vậy… anh muốn em nhắm mắt lại!”, Thiệu Minh Vỹ khẽ cười. Ỉn con ngốc nghếch có đúng là cái gì cũng nghe theo sao?

    Quả nhiên Kiều Ân nhắm mắt thật, lại còn nở nụ cười ngọt ngào nữa chứ!

    Vẻ mặt này của Ân Ân thật khiến người khác thấy rung động, cặp mắt nhắm hờ như một đứa trẻ đang say ngủ, chiếc mũi thon gọn, đôi môi nhỏ cong cong hút hồn người khác, làn da căng mịn trắng hồng, khuôn mặt tròn phúng phính chỉ muốn cắn cho một cái.

    Kiều Ân khẽ nhắm mắt, căng thẳng chờ đợi. Cô chỉ cảm thấy bàn tay anh vẫn không ngừng xoa trên bụng mình, hơi thở của anh phảng phất bên tai ngày càng gần, cô không biết thứ anh muốn là gì nhưng sự chờ đợi này khiến cô cảm thấy lo lắng và căng thẳng!

    Đột nhiên, anh dừng tay khiến Kiều Ân thấy căng thẳng đến mức không thở nổi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

    Bỗng thấy má đau đau, hóa ra anh lại cắn cô!

    “Đau quá!”, Kiều Ân mở to mắt, hét lớn rồi đưa tay xoa xoa chỗ vừa bị cắn, trợn mắt nhìn Thiệu Minh Vỹ.

    “Ai bảo em nhiều thịt thế làm gì, nhìn là chỉ muốn cắn cho một cái!”, Thiệu Minh Vỹ vừa nói vừa cười một cách gian xảo.

    Anh cố cười thật tươi để giấu đi tâm trạng đang xao động của mình, suýt chút nữa anh đã hôn cô rồi! Anh thực sự rất muốn nếm hương vị của đôi môi hồng ngọt ngào kia nhưng lại lo mình sẽ làm cô hoảng sợ. Vì thế đấu tranh tư tưởng đến nửa ngày anh mới quyết định cắn má cô một cái! Ôi, Ân Ân của anh, lúc nào anh mới có thể thỏa ước nguyện của mình đây?

    “Anh thật là quá đáng! Cố ý trêu người ta!” Kiều Ân đấm mạnh vào ngực anh. Anh dám cắn cô, đã thế còn cắn rất mạnh nữa chứ!

    “Biết tức rồi sao? Không đau nữa hả?” Thiệu Mĩnh Vĩ khoanh tay trước ngực ghé sát tai cô khẽ hỏi.

    Đúng thật, lúc này Kiều Ân mới phát hiện bụng mình không còn đau nữa! Cô vui vẻ gật đầu: “Đúng là không còn đau nữa!”.

    “Mau về phòng nghỉ đi, hôm nay nhớ ngủ sớm!” Anh đỡ cô đứng dậy, chắc chắn cô không còn đau nữa mới để túi chườm vào xắc cô rồi nói: “Về phòng mà lại đau thì lấy chườm vào”.

    Nói xong, anh đỡ cô đứng thẳng dậy, vén rèm đi ra ngoài.

    Thấy hai người bước ra, ông chủ phòng điện thoại Tiểu Quân cố ý cười khẽ, nói: “Xong rồi hả?”.

    “Ngại quá, hôm nay anh cứ tính đúng giờ đi, làm thiệt hại của anh nhiều quá”, Thiệu Minh Vỹ ngại ngùng cười nói.

    “Không sao! Hai người chứ có phải ai xa lạ đâu!” Tiểu Quân thật tốt bụng.

    “Tiểu Quân, đừng nói cho ai biết việc xảy ra hôm nay nhé!”, Thiệu Minh Vỹ ghé sát tai Tiểu Quân nói nhỏ. Anh không muốn người khác nghĩ lung tung.

    “Yên tâm, tôi biết rồi!”, Tiểu Quân gật đầu nói.

    Thiệu Minh Vỹ đỡ Kiều Ân ra ngoài, nhìn bộ dạng yếu đuối của Kiều Ân thật ngồ ngộ!

    Chương 3.6

    Phòng 502, ký túc xá nữ khu tây

    Hôm nay là thứ Bảy, cuối cùng cũng có thể ngủ nướng.

    Sáng sớm, A Nhã đã lên mạng. Đột nhiên, cô hét lên đầy kinh ngạc: “Ôi, mọi người mau dậy đi! Kiều Ân, lại đây nhanh!”.

    Mọi người trong phòng đều bị tiếng hét thất thanh của A Nhã làm tỉnh giấc.

    “Chuyện gì thế?”, Nhược Lăng thò đầu ra hỏi.

    “Các cậu lại đây mau lên! Mau đến mà xem này!”, A Nhã sốt sắng giục mọi người.

    Nhược Lăng mắt nhắm mắt mở trèo xuống giường, dựa vào người A Nhã hỏi: “Xem cái gì?”.

    “Tự xem đi!”, A Nhã tức giận chỉ vào màn hình nói.

    Nhược Lăng nhìn một lúc rồi mắt tròn mắt dẹt quay sang nhìn A Nhã, hét lớn: “Kiều Ân, cậu mau xuống đây cho mình!”.

    “Chuyện gì thế?”, cuối cùng Kiều Ân cũng không chịu nổi nữa đành cất lời. Cả hai người đều hét lớn như vậy, chắc chắn là có chuyện gì nghiêm trọng đây?

    “Thế này là thế nào?”, Kiều Ân ngồi trước máy tính, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

    “Còn cái gì nữa, đây chẳng phải cậu và anh trai cậu sao?”, A Nhã phẫn nộ nói.

    Hóa ra, A Nhã vô tình lượn qua trang diễn đàn của trường chợt thấy một bức ảnh được chú thích, “Anh em như thế này đây”, trong khu vực diễn đàn huyện Quán Thuỷ và nhận được rất nhiều lời bình luận. Cô tò mò mở ra xem thì giận đến mức không nói được lời nào.

    Nội dung cụ thể như sau:

     

    Anh em như thế này đây

    Nghe nói một cán bộ Hội sinh viên trường ta mượn danh nghĩa tình anh em nhưng thực tế lại là quan hệ nam nữ.

    Quả nhiên, cô nam quả nữ cùng nhau ở trong buồng điện thoại đến hơn nửa tiếng, lại còn vọng ra những âm thanh mờ ám, tiếng cười ngả ngớn nữa.

    Việc này thật đáng xấu hổ, làm xấu thanh danh trường ta, làm mất mặt cả sinh viên trong trường.

     

    “Ân Ân, cậu nói đi, gần đây cậu có đắc tội với ai không?”, Nhược Lăng xoay Kiều Ân đối diện với mình.

    “Tớ không có!”, Kiều Ân hoàn toàn choáng váng trước thông tin này, sao lại có tin đồn như vậy chứ? Hơn nữa, người viết chủ đề này còn phát ngôn những lời nói khó nghe nữa. Trời ơi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

    “Tối hôm trước đã xảy ra chuyện gì khi cậu đi gọi điện?”, A Nhã nhìn chằm chằm Kiều Ân, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Đúng là tối thứ Sáu, Thiệu Minh Vỹ đã qua rủ Kiều Ân đi gọi điện IP về nhà.

    “Mình…”, Kiều Ân bất đắc dĩ kể lại đầu đuôi câu chuyện xảy ra tối hôm đó.

    “Bọn mình không làm gì thật mà! Thấy mình khó chịu nên anh ấy đỡ mình vào đó nghỉ một chút thôi!”, Kiều Ân nhăn mặt vẻ vô tội kể lại.

    A Nhã và Nhược Lăng quay sang nhìn nhau. Haizzz, sao lần này Thiệu Minh Vỹ lại gây ra chuyện tày đình như vậy chứ? Anh ta muốn giúp Kiều Ân là điều tốt nhưng dù sao hai người cũng không phải anh em ruột, sao có thể chui vào cùng phòng lâu như vậy chứ. Việc đó nhất định sẽ khiến người khác suy nghĩ lung tung!

    “Nhưng cũng không thể nói quá lên thành ba mươi phút như vậy được, bọn mình chỉ ở trong đó mười lăm phút rồi ra ngoài mà!”, Kiều Ân vội thanh minh.

    “Ân Ân, không sao đâu, đừng lo lắng”, Nhược Lăng ôm Kiều Ân đang mếu máo, nhẹ nhàng an ủi.

    “Cậu xem, rõ ràng người này cố ý bêu riếu, có vẻ như muốn làm to chuyện này lên vậy!” A Nhã tắt phụt màn hình, những lời Kiều Ân nói, họ đều tin vì Kiều Ân rất ngây thơ, chân thật, không lừa dối ai bao giờ. Những lời cáo buộc giả dối kia nhất định là của người đăng tin này lên, vậy mục đích của người đó là gì?

    “Ân Ân, cậu chắc chắn gần đây không đắc tội với ai chứ? Hay là cậu không cẩn thận đắc tội với ai mà không nhớ?” Có lẽ mục tiêu mà người này nhằm vào không phải Kiều Ân mà chắc chắn là muốn nhắm đến Thiệu Minh Vỹ.

    “Không có, gần đây mình toàn đi cùng các cậu mà. Mình mới quen Nhan Trinh Tịch nhưng cũng chỉ gặp cậu ấy có hai lần”, Kiều Ân cố gắng nhớ lại.

    “Vậy chỉ còn cách hỏi thẳng anh cậu thôi. Anh ta là Phó chủ tịch Hội sinh viên, chắc là có nhiều người ghen ghét”, Đình Đình khẽ nói.

    Kiều Ân vô cùng lo cho Thiệu Mĩnh Vĩ, vội cầm điện thoại gọi ngay.

    “Anh, anh không sao chứ!”

    “Ân Ân, em không sao chứ!”

    Hai người đồng thanh hỏi vẻ rất lo lắng cho nhau.

    “Anh không sao, mấy kẻ rỗi việc cố ý bêu riếu chuyện này lên. Ân Ân, em đừng lo, anh sẽ nghĩ cách giải quyết.” Lúc nào, anh cũng an ủi cô rất đúng lúc.

    “Em không sao, em sợ việc này ảnh hưởng đến anh thôi.” Cô chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt nên chẳng ai thèm để ý chê cười nhưng anh thì khác… Dù sao anh cũng là Phó chủ tịch Hội sinh viên, việc này mà lan truyền rộng chắc chắn sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới anh.

    “Cây ngay không sợ chết đứng, anh sẽ tìm ra tên tiểu nhân này.” Không giống Kiều Ân, Thiệu Minh Vỹ có vẻ chẳng lo chuyện này lắm.

    Chương 3.7

    Nhưng sự việc phức tạp hơn họ tưởng rất nhiều.

    Do ID đăng tin này lên là ID mới tạo nên chỉ có thể kiểm tra IP của người đăng tin đến thời điểm đó. Thiệu Minh Vỹ nhờ một vài người bạn cùng khoa kiểm tra giúp nhưng cũng chỉ xác định được tin này được đăng bằng máy tính trong phòng Internet của ký túc xá nữ khu tây, còn không thể tìm ra chính xác người đăng tin này là ai.

    Thiệu Minh Vỹ còn tìm cả Tiểu Quân ở phòng trực điện thoại để hỏi nhưng Tiểu Quân cũng chỉ nhớ mang máng là sau khi hai người đi khỏi cũng có một vài người vào buồng điện thoại để gọi. Hơn nữa, sau khi họ vừa rời khỏi không lâu cũng có một nữ sinh tướng mạo cao ráo cũng lập tức đi theo sau. Tiểu Quân bảo hình như đã gặp cô ta ở đâu đó rồi nhưng không tài nào nhớ nổi tên cô ta là gì.

    Nhưng đại khái cũng thu được chút kết quả rằng người đăng tin này lên là một nữ sinh, vả lại còn phải rất thân thuộc với anh và Kiều Ân thì mới biết họ chỉ là anh em kết nghĩa.

    Một nữ sinh cao ráo? Người này nhằm vào Kiều Ân hay nhằm vào anh, hoặc cũng có thể nhằm vào cả hai người? Thiệu Minh Vỹ không thể biết chắc nhưng xem ra nhất định có người ác ý muốn làm to chuyện.

    Riêng Kiều Ân lại chẳng bận tâm tới chuyện này lắm. Cô chỉ nghĩ đơn giản có người rỗi việc nên muốn đùa một chút, sau vài ngày mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy thôi.

    Nhưng trong mắt người khác chuyện này lại không đơn giản như vậy.

    Nhờ sự can thiệp của Thiệu Minh Vỹ nên chủ đề đó đã bị khóa, không ai bình luận gì thêm được nữa. Nhưng khóa được hai ngày thì một chủ đề mới lại xuất hiện dưới một ID mới là “Người chứng kiến” với dòng chú thích là phần tiếp theo của sự việc. Quả nhiên nghe nói nữ nhân vật chính trong câu chuyện này là sinh viên năm thứ ba khoa Kế toán.

    Ngay lúc đó, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người Kiều Ân. Mọi người đều biết quan hệ của Phó chủ tịch Hội Sinh viên và nữ sinh năm thứ ba khoa Kế toán.

    Hôm nay, đầu Kiều Ân như muốn nổ tung, tại sao đột nhiên cô lại trở thành tiêu điểm của mọi người chứ!

    Những lời bàn tán xung quanh khiến cô thấy vô cùng bối rối.

    “Là cô ta hả? Có nhầm không vậy? Cô ta béo như thế mà Thiệu Minh Vỹ cũng để mắt tới sao?”

    “Cô ta rất lợi hại đấy, lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối, chẳng phải con trai các cậu rất thích bảo vệ những cô gái yếu đuối sao?”

    “Nhưng cũng thật đáng tiếc, Thiệu Minh Vỹ đẹp trai vậy mà mắt thẩm mỹ lại có vấn đề.”

    “Tôi không tin, có đánh chết tôi cũng không tin được cô nàng béo ú kia có thể hạ gục được Thiệu Minh Vỹ!”

    “Thật đấy, không chừng chính cô ta chủ động tấn công Thiệu Minh Vỹ.”

    “Không thể ngờ được, trông hiền lành vậy mà thật thủ đoạn!”

    Kiều Ân bước đi thật nhanh, cố không để tâm đến những lời nói kia, coi chúng như gió thoảng bên tai. Nhưng trong lòng cô vẫn rất buồn. Sao mọi chuyện lại thành ra như vậy? Cô đã làm sai điều gì ư? Thật sự cô và anh không phải như vậy, anh đối với cô rất tốt nhưng từ trước đến nay chưa hề có hành động nào quá đáng, hay vượt quá mức cho phép. Quả nhiên chuyện này do cô gây ra, vô tình khiến mọi người hiểu lầm, thật đáng giận!

    Kiều Ân chạy nhanh đến trước ký túc xá. Từ xa cô đã trông thấy anh đang đứng trước cửa đợi mình. Cô chợt thấy e ngại, những lời nói ra nói vào của mọi người khi nãy không khỏi khiến cô lo lắng, sợ hãi khi đứng cùng anh ở chỗ đông người như thế này.

    Taygiữ chặt ba lô rồi vội quay người chạy về ký túc xá khu tây.

    Trong lòng vô cùng rối bời, sao lúc này cô lại sợ gặp anh đến vậy? Cũng không biết tại sao, chỉ biết là giờ đây cô vô cùng lo lắng và hoảng loạn, không biết phải đối diện với anh thế nào.

    Kiều Ân cứ thế đi thẳng về phía trước một cách vô thức, ngay bản thân cô cũng không biết mình nên đi đâu? Giảng đường, thư viện đều có thể gặp người quen, cô rất muốn tìm một chỗ vắng người để lánh mặt đi.

    Kiều Ân cúi gằm mặt, buồn bã đi thẳng về phía trước mà không để ý thấy chiếc xe đang lao tới trước mặt mình. Khi chiếc xe thắng két trước mặt Kiều Ân mới chợt giật mình, vội lùi về sau mấy bước, chân tay mềm nhũn, sợ hãi ngồi phịch xuống đất.

    “Kiều Ân!” Nhan Trinh Tịch vốn chỉ định hù Kiều Ân một chút, không ngờ lại làm cô sợ đến ngã ra đất như vậy. Cậu vội xuống xe, chạy lại đỡ Kiều Ân. “Cậu không sao chứ?”

    Kiều Ân định thần lại, đúng là cậu ấy, đột nhiên cô muốn mắng cho cậu ta một trận. Cô đang lo lắng đến chết đi được vậy mà cậu ta còn dọa cô sợ chết khiếp nữa. Nhưng môi mấp máy mãi vẫn không thốt ra được lời nào, sự uất ức, nỗi hờn giận bỗng trào lên đến tận đỉnh đầu. Sao cô xui xẻo như vậy, việc rắc rối gì cũng tìm đến cô là sao.

    Cô hất tay Nhan Trinh Tịch ra, tự mình đứng dậy, không thèm quay lại nhìn cậu ta cứ thế nhìn thẳng phía trước.

    “Kiều Ân!” Dường như Kiều Ân đang rất tức giận, Nhan Trinh Tịch vội dắt xe chạy theo. Cô ấy sao vậy? Chắc hôm nay cô ấy có chuyện gì bực mình, chẳng lẽ vì trò đùa vừa rồi của mình?

    “Kiều Ân, cậu đừng đi nữa! Được rồi, mình sai rồi, xin lỗi cậu được chưa?”, Nhan Trinh Tịch đứng sau gọi với Kiều Ân nhưng cô vẫn không thèm để ý, cứ thế lao thẳng về phía trước.

    Nhan Trinh Tịch không còn cách nào, lại nhảy lên xe phóng đuổi theo rồi dừng trước mặt Kiều Ân chặn đường cô. “Kiều Ân!”

    Kiều Ân không thể không dừng, cô tức đến không nói được lời nào, trừng mắt nhìn cậu ta.

    “Giận thật đấy à? Mình chỉ đùa một chút thôi mà, xin lỗi!”, Nhan Trinh Tịch thành khẩn nói. Cậu không ngờ Kiều Ân lại giận như vậy. Trước đây vốn nghĩ Kiều Ân là một cô nữ sinh vui vẻ, không ngờ cô ấy cũng chấp nhặt như vậy.

    “Mình muốn đến khu đông!”, Kiều Ân đột nhiên mở lời.

    “Khu đông? Bây giờ?”

    “Đúng!”

    Nhan Trịch Tịch không biết tại sao Kiều Ân lại muốn đến khu đông nhưng nếu cô ấy không trách chuyện lúc nãy nữa thì cậu cũng không muốn chất vấn gì thêm.

    “Dám ngồi không?”, Nhan Trinh Tịch bỏ tay đang nắm tay lái ra hỏi. Xe đạp leo núi không có yên sau nên muốn đi cùng thì chỉ có thể ngồi trên gióng xe phía trước.

    Đột nhiên Kiều Ân hơi do dự. Ngồi trước sao?

    “Sao? Không dám à?”, thấy thái độ có vẻ lưỡng lự của Kiều Ân, Nhan Trịnh Tịch cười thầm cố ý khiêu khích.

    “Mình sợ sẽ làm gãy nó!”, Kiều Ân rụt rè nói.

    Nhan Trinh Tịch lặng đi giây lát rồi cười phá lên, ha ha ha, Kiều Ân thật chu đáo, còn lo đến việc này nữa chứ!

    “Yên tâm, lên xe đi!”, Nhan Trich Tịch kéo cô ngồi lên.

    Kiều Ân cẩn thận ngồi lên thật nhẹ rồi bám lấy ghi đông xe.

    Hai tay Nhan Trinh Tịch nắm lấy ghi đông, nhoài người về phía trước, Kiều Ân thấy thế vội nghiêng đầu, cố gắng giữ khoảng cách nhất định với cậu ta. Nhưng yên xe đạp leo núi vốn cao nên người lái phải cúi thấp người về phía trước để điều khiển.

    Kiều Ân bắt đầu thấy hối hận, tư thế thân mật như này nằm ngoài dự liệu của mình nên cô có vẻ hơi mất tự nhiên.

    Trên đường, Nhan Trinh Tịch không nói lời nào, cứ thế phóng xe chạy thẳng, gió thổi vù vù bên tai mát lộng như xua tan mọi phiền muộn của Kiều Ân.

    Kiều Ân thầm hạ quyết tâm, không suy nghĩ nhiều nữa, mau chóng quên hết những chuyện không vui vừa xảy ra!

    Chương 3.8

    Phố mua sắm khu đông

    Sau khi được Nhan Trinh Tịch chở đến khu đông, Kiều Ân mới phát hiện ra ở đây cũng vô cùng náo nhiệt, thậm chí còn có nhiều cửa hàng buôn bán hơn cả khu tây.

    Trên đường, thấy Nhan Trinh Tịch thì đám bạn bè cậu đều quay lại chào hỏi, cũng không quên nhìn cô gái đang ngồi phía trước, ánh mắt ngạc nhiên pha chút kinh ngạc. Nhưng thái độ của Nhan Trinh Tịch với họ lại rất lãnh đạm, cậu chỉ gật đầu chào lại.

    Cậu ta không quan tâm tới ánh mắt của mọi người, vẫn tiếp tục đạp xe chở Kiều Ân tới một tiệm bán bánh ngọt.

    Bước vào cửa tiệm, Nhan Trinh Tịch và Kiều Ân chọn một bàn trống rồi ngồi xuống. Nhìn xung quanh tiệm này, Kiều Ân thầm nhận xét đây là một cửa hàng nhỏ được trang trí khá đơn giản, mặt hàng chủ yếu là bánh ngọt và các loại thức ăn bổ dưỡng khác.

    “Có sợ đắng không?”, Nhan Trinh Tịch nhìn cô hỏi.

    “Hơi hơi!”

    “Đã ăn thạch Quy Linh[1] lần nào chưa?”

    “Thạch Quy Linh? Mình đã ăn từ bé đến bây giờ rồi!” Một cô gái đến từ phương nam như cô sao có thể chưa từng ăn loại đồ ăn này chứ? Chỉ là sau khi đến phương bắc thì ăn ít hơn thôi.

    “Vậy thì tốt, thạch Quy Linh ở đây rất tuyệt đấy! Mình thấy cậu đang giảm cân nên không dám giới thiệu những món ngọt”, nói xong cậu cúi đầu nhìn Kiều Ân.

    Thấy Nhan Trinh Tịch cúi đầu, trong lòng Kiều Ân chợt thấy ấm áp. Hôm nay quả là một ngày khó hiểu, những câu bàn tán đáng ghét kia đã khiến cô mệt mỏi đến thở không ra hơi vậy mà cái nơi lạ lẫm này lại khiến trái tim cô thấy bình yên, ít nhất là ngay lúc này cô không còn muốn nghĩ đến những chuyện phiền muộn kia nữa.

    “Thạch sữa dừa Quy Linh thì sao? Hơi ngọt một chút, không đắng lắm!”, Nhan Trinh Tịch ngẩng đầu nhìn vào mắt cô hỏi.

    “Được!”

    Nhan Trinh Tịch gọi bà chủ lại rồi kêu hai bát thạch sữa dừa Quy Linh.

    Không biết cô ấy có chuyện gì nhưng Kiều Ân hôm nay hoàn toàn khác Kiều Ân lần trước cậu gặp. Vẻ u sầu ngập tràn trên khuôn mặt, nhất định cô ấy có chuyện gì không vui!

    Thứ cô cần nhất lúc này chính là sự vui vẻ!

    Khuôn mặt ửng hồng ngượng ngùng của cô trong lần gặp đầu tiên đến vẻ xấu hổ ngây thơ sau này đều khiến cậu cảm thấy cô thật sự rất đáng yêu. Đôi mắt sáng trong, mỗi lần xấu hổ là hai má lại đỏ hồng, toát lên vẻ ngây thơ không biết nên làm gì.

    Có lẽ thân hình hơi béo khiến cô cảm thấy đôi chút tự ti, nên mỗi khi xấu hổ lại dễ đỏ mặt hơn người khác. Hơn nữa cô vô cùng ngây thơ không biết nên phản ứng như nào, bộ dạng đó càng khiến người khác cảm thấy đáng thương hơn.

    Bình thường cậu không thích chủ động làm quen với người khác, thậm chí ngay cả với bạn học cùng khóa, có những bạn đến cả tên cậu cũng chả nhớ. Dù biết có vài cô bạn thích mình nhưng do tính cách khó gần nên cậu thường khiến họ cảm thấy cậu rất lập dị, lâu dần cũng không ai muốn kết thân nữa. Vì thế cậu đã quá quen với sự cô độc rồi.

    Nhưng từ khi biết Kiều Ân, cậu lại thường nhớ tới khuôn mặt ửng hồng của cô, thỉnh thoảng còn bật cười một mình. Lần đầu cậu có cảm giác muốn làm quen với một cô gái như vậy. Đi cạnh cô nhất định sẽ rất thoải mái, sự ngây thơ và chân thật của cô chắc chắn sẽ khiến người khác cũng cảm thấy dễ chịu!

    “Đúng là rất ngon!”, Kiều Ân tán thưởng, trong miệng vẫn ngậm một miếng to, vị của nó rất tuyệt.

    Nhan Trinh Tịch đang mải suy nghĩ chợt bị câu nói của cô kéo về thực tại, bất luận cô vừa buồn bã vì chuyện gì nhưng hiện giờ có vẻ cô đã vui hơn rồi.

    “Sao? Cậu không biết ở đây có bán món này à?”

    “Không biết, từ trước tới giờ mình chưa qua khu đông lần nào, ở khu tây lại không bán món này! Không ngờ trong trường còn có nơi hay thế này, lần sau nhất định phải rủ anh tới ăn mới được!”

    “Anh cậu cũng học ở đây à?”

    “Ừ, anh kết nghĩa của tớ.”

    “Anh kết nghĩa?” Nhan Trinh Tịch nhướn mày. Trong trường cũng có kiểu quan hệ như này sao?

    Điện thoại của Kiều Ân bỗng đổ chuông, cô hơi nhăn mặt, chẳng cần nhìn cô cũng biết ai gọi.

    “…”, cầm điện thoại lên nhìn hồi lâu, cuối cùng cô cũng quyết định nghe máy, “A lô!”.

    “Em lại chạy đâu thế? Chẳng phải tan học rồi sao?”, ngoài Thiệu Minh Vỹ ra chẳng ai quan tâm, lo lắng đi tìm cô như vậy.

    “Em đang ăn!”, ăn là lý do tốt nhất để tránh bị làm phiền!

    “Ở đâu? Anh sẽ qua đó!”

    “Không cần!”, Kiều Ân chợt căng thẳng. Lúc này anh mà tới đây sẽ bị mọi người nhìn thấy, rồi lại nói linh tinh cho mà xem!

    “Kiều Ân!”

    “Lát nữa em sẽ về”, Kiều Ân đột ngột hạ giọng. Cô rất muốn gặp anh nhưng cũng sợ phải gặp anh!

    “Ân Ân, em không sao chứ? Em biết chuyện gì đó phải không?”, Thiệu Minh Vỹ lo lắng hỏi.

    “Anh, đừng lo lắng quá, em không sao đâu! Thật đấy!” Lúc này cô cần thời gian để bình tĩnh trở lại, cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý và cũng chưa biết phải đối mặt với anh thế nào.

    “… Được rồi, khi nào về thì gọi cho anh, đừng chạy lung tung đấy.” Có lẽ lúc này Kiều Ân cần ở một mình.

    “Vâng!”

    Nhan Trinh Tịch thấy Kiều Ân cúp máy rồi tiếp tục ăn thạch dừa Quy Linh vẻ buồn bã.

    “Kiều Ân, lát nữa có muốn đi dạo phố mua sắm ở khu đông không? Náo nhiệt hơn khu tây rất nhiều đấy!”

    “Thật không?”, Kiều Ân nhìn thẳng vào đôi mắt cười của Nhan Trinh Tịch. Cậu ấy thật tốt khi không hỏi cô nhiều về những chuyện vừa rồi như thế! Giờ này cô chỉ muốn nghỉ ngơi không muốn nghĩ tới chuyện gì khác.

    “Ăn nhanh đi rồi mình đưa cậu đi dạo.” Có vẻ Nhan Trinh Tịch đã nhận ra Kiều Ân đang cố quên đi nỗi buồn trong lòng.


    [1] Thạch Quy Linh là một món ăn của Hồng Kông (Trung Quốc), dùng mười tám loại dược liệu đun sắc mà thành. Thường được ăn nhiều trong mùa hè vì đây là món ăn mát nên có tác dụng giải nhiệt.

    Chương 3.9

    Hai người đi dạo trên phố mua sắm ở khu đông.

    “Sao ở đây náo nhiệt hơn khu tây nhỉ, nhìn khu đông nhỏ hơn khu tây nhiều mà!” Kiều Ân thấy kỳ lạ. Lúc mới tới đây, nhìn con phố cũng không dài lắm.

    “Cậu không biết cũng phải, khu đông là khu của người giàu còn khu tây là khu của người bình dân mà!”

    “Ai bảo?” Từ trước tới giờ cô chưa từng nghe thấy điều này?

    “Khu tây đều là sinh viên thi đỗ vào trường bằng thực lực của mình còn khu đông là sinh viên hệ dự bị và tại chức xét tuyển vào, thậm chí chỉ cần có tiền là có thể được vào học, mục đích chính là để có nơi có chỗ trong vài năm kiếm cái bằng tốt nghiệp thôi!”

    “Nhưng chẳng phải xét tuyển vào cũng rất khó sao?”

    “Bởi thế nên tỷ lệ đỗ không cao, cuối cùng là nợ rất nhiều môn không qua, sau vài năm thì dùng tiền để đổi lấy tấm bằng tốt nghiệp.”

    “Còn có chuyện này sao?”

    “Nên cũng có nhiều người chọn học hệ tại chức, chỉ cần tham gia dự thi hết môn, còn chuyện điểm trác cũng không khó khăn gì, có tiền thì mọi vấn đề cũng trở nên đơn giản hơn nhiều. Vì thế phần lớn sinh viên ở khu đông đều là con nhà giàu vào học.”

    “Vậy cậu thì sao? Không phải cũng chỉ vì tấm bằng giả đó chứ!”, Kiều Ân không nhịn được cười khẽ, nhìn cậu hỏi.

    “Đúng vậy!”, câu trả lời của cậu ta khiến Kiều Ân thoáng giật mình!

    “Hả? Sao có thể như vậy!”

    “Mình cũng chỉ muốn có tấm bằng đại học thôi”, cậu ta nhìn Kiều Ân cười khẽ. Biểu hiện vừa rồi của Kiều Ân thật vô cùng ngạc nhiên.

    “Nhưng mình thấy cậu là một sinh viên rất chăm chỉ.”

    “Mình muốn đi du học”, đột nhiên cậu nói ra câu này. Từ trước tới nay cậu chưa từng nói chuyện này với ai nhưng lại dễ dàng tâm sự mọi chuyện với Kiều Ân.

    “Du học?”, Kiều Ân đứng đờ người giữa đường nhìn bóng lưng Nhan Trinh Tịch.

    “Đúng vậy, mình phải thi Toefl nên cần có bằng đại học.” Suy nghĩ của cậu ta, thực sự cô chưa từng nghĩ đến. Mặc dù khu tây cũng có nhiều sinh viên đang chuẩn bị tham gia thi và đi du học nhưng bạn bè thân quen của cô đều chưa từng tham gia những kỳ thi như vậy nên cô cảm thấy việc đi du học rất xa vời với mình.

     “Tiếng Anh của cậu có tốt không?”, đột nhiên Nhan Trinh Tịch mỉm cười hỏi cô.

    “Cũng được”, Kiều Ân thành thực trả lời. Thật ra tiếng Anh của cô rất chắc.

    “Thật không?”, ánh mắt Nhan Trinh Tịch lộ vẻ thích thú, “Mình vừa đăng ký một khóa học tiếng anh tăng cường, cậu có hứng thú không?”.

    “Trong trường á?”, Kiều Ân có nghe qua về chương trình này nhưng chưa từng nghĩ đến việc sẽ đăng ký học vì cô là chúa lười mà.

    “Ừ, học vào chiều thứ Tư và Chủ nhật. Hôm đó cậu rảnh không?” Nhan Trinh Tịch hy vọng cô có thể đi học cùng mình, hai người cùng học sẽ thoải mái và vui vẻ hơn.

    “Để mình suy nghĩ một chút.” Cậu ta rủ quá đột ngột khiến Kiều Ân không kịp phản ứng hay suy nghĩ gì cả.

    “Chủ nhật tuần này bắt đầu học rồi. Thứ Tư là hạn cuối đăng ký, khi nào suy nghĩ kỹ thì báo một câu, mình sẽ đưa cậu đi đăng ký.” Nghĩ đến việc Kiều Ân có thể sẽ đồng ý đi học cùng mình, Nhan Trinh Tịch đột nhiên mừng thầm. Tưởng tượng đến cảnh được gặp Kiều Ân thường xuyên, cậu ta thấy hứng khởi một cách khó hiểu.

    “Muộn rồi, mình phải về đây”, nhìn ánh mắt đầy kỳ vọng của Nhan Trinh Tịch, Kiều Ân không biết phải làm thế nào. Rắc rối to rồi, cô không biết nên đồng ý đi học với cậu ta hay không nữa? Nếu anh mà biết chuyện này chẳng biết có vui không?

    Kiều Ân không muốn phiền Nhan Trinh Tịch phải đưa mình về nên tự đi bộ từ khu đông về ký túc xá.

    Tối hôm đó, Kiều Ân tiếp tục tập luyện hơn hai tiếng đồng hồ!

    Trước khi ngủ còn gọi điện cho anh nói chuyện hơn một tiếng nữa. Bỗng cô cảm thấy mình có lỗi với anh, dù trong lòng rất muốn thấy anh nhưng lại sợ phải gặp.


    Chương 2 Chương TrướcChương SauChương 4: Em bị tổn thương sẽ khiến trái tim anh nhói đau

    Đọc Truyện Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ - Hốt Nhiên Chi Gian
    Đọc Truyện Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ - Hốt Nhiên Chi Gian
    Điểm: 9/101 Bình Chọn
    Bình Luận Facebook
    Bình Luận Google Plus

    TAGS: , Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ - Hốt Nhiên Chi Gian đọc truyện Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ online, đọc truyện Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ trên di động, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ wattpad, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ hoàn, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ full, doc truyen Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ, truyen ngan Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ hoàn, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ chương cuối, đọc đam mỹ, truyện dài, truyện dài hay, truyện ngắn hay, tiểu thuyết hay, tiểu thuyết tình yêu, tiểu thuyết ngôn tình, đọc truyện trên di động, iphone, ipad, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ pdf, truyện Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ audio, download Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ bản word, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ convert, Chỉ Yêu Cây Kẹo Bông Nhỏ ebook

Tắt Quảng Cáo [X]